Chuyên mục lưu trữ: Truyện

phu nhan tong giam doc

Phu nhân Tổng Giám Đốc – Phần 2

Từ cuộc chiêu đãi về, Thanh đề xuất:
– Em này, 2 vợ chồng đi cafe nghe nhạc Trịnh nhé.
– Ôi, hay quá, em rất thích.
Chìm vào những âm hưởng nhạc Trịnh, Thụy lại nhớ về thời thơ ấu ở quê …
Lúc này con Gấm Hôi mới lộ “mánh”, nó lấy từ cạp quần ra 2 củ khoai nướng to, bẻ đôi mỗi đứa nửa củ. Vừa bóc vỏ khoai, Điếc vừa hỏi, giọng rất nghiêm chỉnh:
– Lớn lên, chúng mày ước mơ làm gì?
Lặng mấy giây, Gấm lên tiếng trước:
– Tao học sư phạm, làm cô giáo.
– Tao học làm kỹ sư xây dựng – Thằng Còi cũng trả lời luôn – Còn mày làm gì Cóc?
– Tao chẳng được học đâu, nhà tao không có tiền. Bố mẹ đã nói từ lâu rồi, tao sẽ phải ở nhà đi cấy, đi cầy, lấy một thằng cũng nông dân như thế, tao sẽ lặp lại y như đời mẹ tao.

Cả mấy đứa lặng đi, ai cũng biết nhà Cóc nghèo nhất, chắc không thể đi học đại học được. Thời đi học cấp 1, Cóc chịu sự cực khổ tột cùng vì nhà quá nghèo, hai chị em chung một manh áo, khi em đi học về, cô mới có áo lành để đi học. Bữa ăn bao giờ cũng thòm thèm vì cơm ít, độn ngô khoai nhiều nhưng được chia phần cho từng đứa, chẳng khi nào cảm thấy no.
Những năm học cấp 2 cũng chẳng khá hơn, dù Cóc đã cố gắng kiếm thêm tôm tép cho bữa ăn, nhưng cái nghèo cứ đè mãi lên cuộc đời Cóc.
Thằng Điếc nói để phá tan không khí bỗng trầm xuống:
– Tao sẽ đi bộ đội, có thể ngay năm sau cả nhà sẽ đi vùng kinh tế mới Lâm Đồng, sẽ không đi trộm ổi, tát cá, kéo vó với chúng mày nữa.
Cóc chợt thấy buồn, sẽ đến ngày nhóm của nó tan vỡ ư?

Điếc đứng lên trước, tất cả đứng lên theo, đi kéo vó mẻ mới. Cóc đứng sững vì thấy Còi giả đò làm cái gì đó, thực chất là che đậy việc trút tép từ rổ của Còi sang rổ của Cóc. Nó cũng chỉ biết thương bạn, giúp bạn theo cách ấy thôi.
Một lần khác, Hùng Điếc rủ Gấm Hôi:
– Hôm nay đi tát cá nhé, ở đồng Nhâm có chỗ nước cạn, chắc cá dồn từ đồng cao về nhiều lắm.
– Ăn cơm xong đi hả, thằng Còi, con Cóc biết chưa?
– Biết rồi, chúng nó chuẩn bị đủ cả từ gầu sòng đến nơm,…
Đúng 12 rưỡi trưa, đội quân đã xuất trận. Nhìn mương nước đục, Hôi phán:
– Tất cả cá ở đồng Nhâm đã dồn về đây, chỗ này trũng nhất. Tát không dễ nên mới đến lượt mình.
– Khó mới ăn chứ, giờ thế này: tớ, Còi và Hôi ngăn đôi đoạn mương này, tát bên đông trước, sau khi bắt hết cá xong, sẽ tháo nước từ bên tây sang bên đông. Cóc chuẩn bị chỗ để tát nước ở bên đông.
– Nhất trí.

Cả toán vào việc ngay, Điếc dùng mai đào đất, Còi và Hôi chuyền đất xuống đắp đập ngăn đôi đoạn mương. Chưa đến 30 phút, con đập đã hình thành. Cóc lội ùm xuống nước, cầm đoạn cành phi lao xua từ phía tây để dồn cá sang phía đông trước khi hàn kín đập.
Chỗ gá gầu sòng đôi đã được Cóc tạo chắc chắn, khơi luôn lối nước chảy. Dù đập chưa chắc chắn, nước vẫn qua được, Cóc đã tranh thủ tát nước. Cái gầu treo cao hơn cả đầu nó nhưng gầu nước vẫn đầy.
Mấy phút sau, Điếc đã chạy đến cùng tát nước, để Hôi và Còi tiếp tục củng cố đập chắn. Cu Còi tiếc rẻ đứng ngẩn ra vì đã không nhanh chân giành việc tát nước để được ở bên Cóc. Hôi bực tức vốc nắm bùn ném vào ngực Còi, quát:
– Ai lấy mất Cóc của mày mà ngẩn ra thế thằng chó. Đắp đập cho chắc đi, tý nữa nước chênh mà vỡ thì chị cho ăn đòn.

Còi lại khuân đất đắp thêm vào đập, mắt vẫn liếc nhìn sang Cóc, chưa bao giờ nó thấy Cóc đẹp thế, lọn tóc mai ướt mồ hôi dính bết lên má hồng, quần áo ướt sũng dính đét vào da, hằn lên những đường cong bắt đầu rõ nét dần của tuổi dậy thì. Tâm trí nó chỉ có Cóc, dù Hôi ở ngay bên cạnh, hơi thở phả cả vào tai nó, nhiều người bảo Hôi đẹp hơn, xinh hơn, có duyên hơn, chẳng hiểu sao Còi không thấy như vậy.
Tiếng Điếc gọi:
– Còi, Hôi, ra tát nước đi, đổi ca, chúng mày cứ hú hí với nhau để tao với Cóc đứt cả hơi rồi.
Con Hôi chanh chua:
– Mày không thấy thằng Còi đang hậm hực đây à? Giành xuất bên người đẹp của nó.
– Có mày thích gần Điếc thì có, con khùng!
Còi cãi lại, nhưng cũng nhanh nhảu giành cái gầu từ tay Cóc, vẫn cố áp sát cô nàng một tý. Nói thay ca nhưng chính Điếc không đưa gầu cho Hôi mà tiếp tục tát nước, bảo:
– Hai ả lên chỗ bóng cây đằng kia nghỉ kẻo say nắng đấy.
Anh Thanh đang lái xe, thấy vợ chìm vào suy tư, đã để cho nàng bồng bềnh ở cõi riêng từ 15 phút rồi, sắp đến quán nhạc Trịnh quen thuộc, bỗng hỏi:
– Em nghĩ gì mà chẳng nói năng gì thế?
– Ối, anh, em bỗng nhớ về thời trẻ con đi tát cá, vui ghê.
Họ lại chuyển sang chuyện làm ăn của Tập đoàn giữa thời khó khăn nhưng cũng đầy cơ hội.
Đêm đã khuya.

phu nhan tong giam doc

Phu nhân Tổng Giám Đôc – Phần 1

Cái Iphone8 rung nhè nhẹ và bản nhạc cất lên du dương, Thụy cầm máy:
– Dạ, em nghe đây, anh yêu!
– Em chuẩn bị nhé, 18 giờ anh về đón em đi tiệc khai trương siêu thị mới, anh đi xe màu vàng nhạt, mặc tông màu vàng em nhé.
– Vâng ạ, anh yêu!

Từ ngày bé Gạo, con gái bố Thanh – mẹ Thụy đi học thạc sỹ ở Hà Lan, nơi Vôi, anh trai cùng mẹ khác cha của bé đang làm nghiên cứu sinh tiến sỹ, Thụy không đảm nhiệm chức vụ chính thức nữa mà ở văn phòng của mình, nghiên cứu, đề xuất các vấn đề liên quan đến Tập đoàn, tư vấn để chồng quyết định.
Hôm nay, Anh Thanh hẹn về đón cô đi dự một sự kiện quan trọng của Tập đoàn, Thụy trang điểm rồi ngồi đợi, ngắm mình trong gương, lặng nhớ về những ngày xưa gian khó…
Ngày ấy …

Ở nhà mọi người gọi Thụy là Cóc, bạn bè cũng gọi cô như vậy, lâu thành quen. Đang vơ vẩn nghĩ nên làm gì thì Cóc nghe tiếng cái Gấm Hôi lanh lảnh:
– Cóc, sáng mai bọn mình đi kéo vó tép nhé.
– Ừ, cả thằng Vinh Còi với Hùng Điếc nữa à?
– Ừ, cả bọn cho vui, chuẩn bị sẵn từ tối nhé, 3 giờ sáng tao gọi là đi luôn?
– Ở đồng nào? Đồng Mậu xa quá, với lại tao cũng … sợ ma lắm.
– Con ranh này, ma ở đâu ra, tao bắt về nấu cháo hết rồi. Bốn đứa mà sợ à, đồng Mậu xa nhưng trũng hơn, tôm tép tụ về nhiều. Dứt khoát rồi nhé.
Cóc về nói với bố mẹ, được khen ngay:
– Cóc ngoan lắm, kiếm tôm tép về cho các em ăn, toàn độn khoai, không có thức gì ngon, các em kham khổ quá.

Cóc đi rang thính, cô rang cám riêng, gạo tấm riêng, đến khi thấy thơm nhức mũi thì mang gạo tấm đã rang giã nhỏ, rang lại rồi trộn với cám rang. Món sở trường của Cóc bao giờ cũng thành công mỹ mãn, rổ tép của Cóc thường đầy hơn, điểm khác biệt chính là thời điểm ngừng rang, cháy quá thì khét, dối quá thì kém thơm, thiếu hấp dẫn tôm tép.
Sáng sớm, chó cả xóm sủa ầm ĩ vì nhóm 4 đứa gọi nhau đi kéo vó, trăng cuối tháng chỉ sáng mờ. Hùng Điếc băm bổ đi trước, sau là Gấm Hôi và Thụy Cóc, cuối cùng là Vinh Còi, chẳng biết vì đi sau sợ ma hay thích đi với Cóc mà nó cứ lách sang trái, đi cạnh Cóc.
Dĩ nhiên Hôi hiểu ngay, xưa nay Còi cứ xán vào cạnh Cóc. Con Cóc thì khó chịu về điều ấy ra mặt, hôm nay cũng thế, Cóc tụt lại sau rồi lách sang phải để dồn Hôi vào giữa. Cứ như trò đuổi bắt, Còi tụt lại, lạng sang phải để đi cạnh Cóc, bực mình, Cóc vượt lên đi ngang với Điếc, lúc ấy cũng tới nơi đặt vó rồi.
Hùng đi xa hơn, khoảng giữa dành cho 2 nàng, Còi ở sau, chỗ gần bãi tha ma. Kỳ thực nó cũng rờn rợn, nhưng con trai mà lại lừa cho con gái vào đấy à.

Ngay mẻ đầu tiên tép đã nhảy rào rào, sướng cả tay. Kéo một lượt 20 cái vó hết gần nửa tiếng, quay lại nghỉ vài phút lại kéo tiếp mẻ thứ hai. Chỉ 3-4 mẻ đã thấy phía đông ửng hồng, sắp sáng rồi.
Điếc cứ hùi hụi kéo vó, mãi 5 mẻ nó mới lại chỗ Hôi nói mấy câu cho vui, mang khoai lang luộc ra ăn. Còi đã thủ sẵn diêm, đi nhặt ít củi, rạ đốt lửa nướng tôm. Thấy hấp dẫn, Cóc mò đến ăn ké, hai đứa vừa ăn vừa trêu chọc nhau.
Thằng Còi vẫn bài cũ, kéo cổ áo Cóc nhìn vào, từ ngày ngực bắt đầu căng lên, cái núm nho nhỏ như quả cau nổi nhú lên, Cóc đã mặc áo lót, Còi cũng chẳng nhìn thấy gì đâu, nhưng nó lỳ lợm, lại vạch cạp quần Cóc ngó vào, Cóc cốc vào đầu Còi rõ đau. Mỗi lần làm thế, Còi đều bị Cóc đánh vào tay, có lần nó còn bị Cóc thúc đầu gối vào háng. Cu cậu đau quá, ngã lăn ra, kêu oai oái, nhưng Cóc chả tha, còn xông vào đá bồi thêm một cái nữa.
Hôm nay, Cóc nói vẻ nghiêm túc, thằng Còi cũng không dám cợt nhả nữa:
– Lớn rồi, tao không thích trò đùa này của mày nữa nhé, lần nữa là tao trừng trị đích đáng đấy.
Còi cầm tay Cóc, dính cả vỏ tôm đen nhẻm, cũng nói nghiêm túc:
– Tớ thích cậu nên trêu trêu đấy.
Cóc chanh chua:
– Nhưng tao có thích mày đâu, thằng nhóc dở hơi?
Còi vội kều tôm khỏi tro nóng, đưa cho Cóc mấy con để đút lót. Khi tay Cóc đưa ra, Còi kịp giữ lại mấy giây, mắt nhìn Cóc si mê, nhưng Cóc đã giằng tay ra, ném luôn mấy con tôm cháy vào mặt Còi, quay về kéo vó tiếp.
Mẻ trước, Cóc đã cố tình cho nhiều thính hơn do đã dự định nghỉ giải lao, vì thế, khi kéo mẻ này, cô kéo mạnh tay hơn. Đúng thế, cá và tôm nhảy rào rào, rơi cả ra ngoài mấy con, nhưng đa số không thoát được. Mấy cái vó to, được ưu tiên để ở chỗ nước sâu, khi kéo lên nặng trĩu cả tay vì cá tôm quá nhiều.
Hết lượt, quay về chỗ nghỉ, đã thấy cả ba đứa kia mang thức ăn đến đợi rồi. Trời đã hửng sáng.
Đang nghĩ miên man thì tiếng còi xe anh Thanh về, Thụy soi gương lần nữa rồi ra xe. Thanh xuống xe, hai vợ chồng đưa mắt chào nhau rồi Thanh mở cửa đưa vợ lên xe đi dự tiệc.